watch sexy videos at nza-vids!
Truyện Xác chết loạn giang hồ-Hồi 177 - tác giả Ngọa Long Sinh Ngọa Long Sinh

Ngọa Long Sinh

Hồi 177

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Khâu Tiểu San nói :
- Ta cũng nghĩ thế mà.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Ngọc Tiêu Lang Quân là nhân vật siêu quần mà còn có suy nghĩ lệch lạc.
Khâu Tiểu San nói :
- Không nên trách y vì y đối với ta đã có ơn sâu.
Nàng dừng lại một chút rồi tiếp :
- Huynh đệ ! Có một điều ta để lòng từ lâu chưa nói cho huynh đệ nghe.
Hỡi ơi! Khi trước huynh đệ còn quá nhỏ, ta có nói huynh đệ cũng không hiểu
được.
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Điều gì vậy ?
Khâu Tiểu San nói :
- Gia mẫu có để lại di thư nói rõ việc chung thân của ta. Người muốn ta...
Đột nhiên nàng bẽn lẽn đỏ bừng mặt lên.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Vân Di thương yêu hiền đệ đã đến cùng cực, tiểu đệ kính trọng người như mẹ
ruột vậy.
Khâu Tiểu san ngẩn đầu lên, nhắm mắt lại nói :
- Trong thư di mẫu dặn ta phải lấy ngươi làm chồng.
Tiêu Lĩnh Vu sửng sốt :
- Có chuyện như vậy ư ?
Khâu Tiểu San đỏ bừng mặt tươi như hoa đào đáp :
- Trong di thư gia mẫu không những đã chỉ định ta là vợ của huynh đệ mà còn
nói rõ phải làm cách nào...
Nàng dừng lại một chút rồi tiếp :
- Những câu này ta nói ra không tiện nhưng sự việc đã diễn ra như vậy ta phải
nói cho huynh đệ hay, mong rằng huynh đệ đừng cười ta ăn nói không có thứ tự.
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Thư thư trong mắt tiểu đệ cao xa như Hoàng thiên khi nào dám khinh nhờn ?
Khâu Tiểu San nói :
- Việc này chẳng sớm thì muộn cũng phải cho tiểu đệ hay. Bây giờ không nói
ra thì e rằng sau này không còn có cơ hội nào nữa.
Câu này có điềm gở khiến cho Tiêu Lĩnh Vu ngơ ngác. Chàng toan gặng hỏi
thì Khâu Tiểu San đã nói tiếp :
- Trong di thư gia mẫu nói rõ huynh đệ bị chứng tuyệt mạch, có luyện tập nội
công thượng thừa cũng chưa chắc khó lòng thông nối kinh mạch nên khó lòng sống
qua hai mươi tuổi. Vì vậy gia mẫu bảo ta đưa di thể người rồi trở về thôn Bản Quê
trên bờ hồ Trường Đức tạm gác việc báo thù lại để kết thành phu thê với huynh đệ
trước đã.
Tiêu Lĩnh Vu nóng bừng mặt không dám nhìn Khâu Tiểu San.
Khâu Tiểu San nói :
- Thâm ý của gia mẫu là muốn cho huynh đệ có một đứa con để nối dõi hương
khói nhà họ Tiêu rồi sau này sẽ tính đến việc báo thù. Hỡi ơi ! nếu gia mẫu không
để di thư lại thì ta có chết cũng không dám đưa huynh đệ đi.
Tiêu Lĩnh Vu ngẩng đầu lên, nước mắt chảy quanh khẽ hỏi :
- Té ra vụ này có nhiều uẩn khúc, khi nào tiểu đệ nghĩ tới được.
Khâu Tiểu San vẻ mặt nghiêm nghị đáp :
- Tình thế biến đổi, hoàn cảnh của ta không như trước nữa. Một đằng huynh đệ
đã vượt qua được cửa ải tử vong, luyện thành tuyệt kỷ, lại tướng mạo khôi ngô đáng
là người tình thơ mộng trong chốn khuê phòng. Di mệnh của gia mẫu thành chuyện
đã qua, ta bất tất phải giữ đúng lời hứa.
Tiêu Lĩnh Vu trong lòng rất rối loạn. Chàng trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Thư thư bảo sao tiểu đệ cũng vâng lời.
Khâu Tiểu San ngẩng đầu nhìn trời hỏi :
- Võ công của Ngọc Tiêu Lang Quân thế nào ?
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Cái đó khó biết được ai sẽ chết về tay ai .
Khâu Tiểu San hỏi :
- Y đối với ta tình sâu tựa biển, nghĩa nặng dầy non, ta nên đối đáp thế nào?
Tiêu Lĩnh Vu ngập ngừng nói :
- Cái đó... cái đó...
Khâu Tiểu San giục :
- Sự việc đã thế này huynh đệ còn dè dặt gì nữa, nghĩ thế nào cứ thực mà nói .
Tiêu Lĩnh Vu nhìn Khâu Tiểu San nghiêm nghị đáp :
- Cái đó còn tùy ở thư thư đối với y. Nếu thư thư thương yêu y thì dĩ nhiên có
thể uỷ thác việc chung thân cho y. Bằng như thể không thích mà tiểu đệ hãy còn
sống đây thì dĩ nhiên có thể huỷ bỏ điều ước kia.
Khâu Tiểu San nhíu cặp lông mày thủng thẳng nói :
- Còn một điều ta chưa nói .
Tiêu Kĩnh Vu hỏi :
- Điều gì ?
Khâu Tiểu San nói :
- Nếu huỷ bỏ điều ước, có khi y không làm gì ta, nhưng bao nhiêu oán hận y sẽ
trút lên đầu huynh đệ, y nhất quyết liều mạng với huynh đệ đó.
Tiêu Lĩnh Vu khẳng khái đáp :
- Tuy y bản lãnh cao cường, tiểu đệ cũng không sợ y.
Khâu Tiểu San nói :
- Không thể được.
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Tại sao vậy ?
Khâu Tiểu San nói :
- Sau lưng Ngọc Tiêu Lang Quân còn có một lực lượng rất lớn nếu kể cả vị sư
phụ đã truyền võ công cho ta. Người mà hạ sát y thì nhất định bọn kia chẳng để
yên, còn Ngọc Tiêu Lang Quân mà đả thương huynh đệ thì ta nhận thay là một việc
không xứng đáng.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Nếu vì thư thư mà tiểu đệ tan xương nát thịt không đáng tiếc.
Khâu Tiểu San chau mày nói :
- Huynh đệ đừng quên một điều.
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Điều gì ?
Khâu Tiểu San đáp :
- Ta đã ưng chịu lời cầu hôn của Ngọc Tiêu Lang Quân thì sao lại không lấy y
thật sự ?
Tiêu Lĩnh Vu ngơ ngác hồi lâu không hiết nói sao.
Khâu Tiểu San nói :
- Đã thế thì bất tất phải nói nữa...
Nàng biến sắc lạnh lùng nói :
- Những chuyện gì ở trong lòng ta đã nói hết rồi, huynh đệ không có điều chi
đáng nói thì nên chia tay thôi.
Tiêu Lĩnh Vu không ngờ Khâu Tiểu San đột nhiên hạ lệnh trục khách.
Chàng ngơ ngác hỏi :
- Thư thư muốn tiểu đệ đi ngay ư ?
Khâu Tiểu San nói :
- Huynh đệ đã lớn rồi. Nam nữ hữu biệt không nên ở lại đây lâu.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Đã vậy tiểu đệ xin cáo từ.
Rồi chàng chắp tay xá một cái.
Khâu Tiểu San nghiêng mình đáp :
- Miễn cho ta khỏi tiễn chân.
Nàng trở gót đi vào nội thất, Tiêu Lĩnh Vu thấy nàng quyết định đột ngột như
vậy trong lòng lấy rất làm kỳ và đau đớn khôn tả. Bầu máu nóng trong ngực trội lên,
cặp mắt tràn lệ đầm đìa.
Hết



Khâu Tiểu San nói :
- Ta cũng nghĩ thế mà.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Ngọc Tiêu Lang Quân là nhân vật siêu quần mà còn có suy nghĩ lệch lạc.
Khâu Tiểu San nói :
- Không nên trách y vì y đối với ta đã có ơn sâu.
Nàng dừng lại một chút rồi tiếp :
- Huynh đệ ! Có một điều ta để lòng từ lâu chưa nói cho huynh đệ nghe.
Hỡi ơi! Khi trước huynh đệ còn quá nhỏ, ta có nói huynh đệ cũng không hiểu
được.
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Điều gì vậy ?
Khâu Tiểu San nói :
- Gia mẫu có để lại di thư nói rõ việc chung thân của ta. Người muốn ta...
Đột nhiên nàng bẽn lẽn đỏ bừng mặt lên.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Vân Di thương yêu hiền đệ đã đến cùng cực, tiểu đệ kính trọng người như mẹ
ruột vậy.
Khâu Tiểu san ngẩn đầu lên, nhắm mắt lại nói :
- Trong thư di mẫu dặn ta phải lấy ngươi làm chồng.
Tiêu Lĩnh Vu sửng sốt :
- Có chuyện như vậy ư ?
Khâu Tiểu San đỏ bừng mặt tươi như hoa đào đáp :
- Trong di thư gia mẫu không những đã chỉ định ta là vợ của huynh đệ mà còn
nói rõ phải làm cách nào...
Nàng dừng lại một chút rồi tiếp :
- Những câu này ta nói ra không tiện nhưng sự việc đã diễn ra như vậy ta phải
nói cho huynh đệ hay, mong rằng huynh đệ đừng cười ta ăn nói không có thứ tự.
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Thư thư trong mắt tiểu đệ cao xa như Hoàng thiên khi nào dám khinh nhờn ?
Khâu Tiểu San nói :
- Việc này chẳng sớm thì muộn cũng phải cho tiểu đệ hay. Bây giờ không nói
ra thì e rằng sau này không còn có cơ hội nào nữa.
Câu này có điềm gở khiến cho Tiêu Lĩnh Vu ngơ ngác. Chàng toan gặng hỏi
thì Khâu Tiểu San đã nói tiếp :
- Trong di thư gia mẫu nói rõ huynh đệ bị chứng tuyệt mạch, có luyện tập nội
công thượng thừa cũng chưa chắc khó lòng thông nối kinh mạch nên khó lòng sống
qua hai mươi tuổi. Vì vậy gia mẫu bảo ta đưa di thể người rồi trở về thôn Bản Quê
trên bờ hồ Trường Đức tạm gác việc báo thù lại để kết thành phu thê với huynh đệ
trước đã.
Tiêu Lĩnh Vu nóng bừng mặt không dám nhìn Khâu Tiểu San.
Khâu Tiểu San nói :
- Thâm ý của gia mẫu là muốn cho huynh đệ có một đứa con để nối dõi hương
khói nhà họ Tiêu rồi sau này sẽ tính đến việc báo thù. Hỡi ơi ! nếu gia mẫu không
để di thư lại thì ta có chết cũng không dám đưa huynh đệ đi.
Tiêu Lĩnh Vu ngẩng đầu lên, nước mắt chảy quanh khẽ hỏi :
- Té ra vụ này có nhiều uẩn khúc, khi nào tiểu đệ nghĩ tới được.
Khâu Tiểu San vẻ mặt nghiêm nghị đáp :
- Tình thế biến đổi, hoàn cảnh của ta không như trước nữa. Một đằng huynh đệ
đã vượt qua được cửa ải tử vong, luyện thành tuyệt kỷ, lại tướng mạo khôi ngô đáng
là người tình thơ mộng trong chốn khuê phòng. Di mệnh của gia mẫu thành chuyện
đã qua, ta bất tất phải giữ đúng lời hứa.
Tiêu Lĩnh Vu trong lòng rất rối loạn. Chàng trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Thư thư bảo sao tiểu đệ cũng vâng lời.
Khâu Tiểu San ngẩng đầu nhìn trời hỏi :
- Võ công của Ngọc Tiêu Lang Quân thế nào ?
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Cái đó khó biết được ai sẽ chết về tay ai .
Khâu Tiểu San hỏi :
- Y đối với ta tình sâu tựa biển, nghĩa nặng dầy non, ta nên đối đáp thế nào?
Tiêu Lĩnh Vu ngập ngừng nói :
- Cái đó... cái đó...
Khâu Tiểu San giục :
- Sự việc đã thế này huynh đệ còn dè dặt gì nữa, nghĩ thế nào cứ thực mà nói .
Tiêu Lĩnh Vu nhìn Khâu Tiểu San nghiêm nghị đáp :
- Cái đó còn tùy ở thư thư đối với y. Nếu thư thư thương yêu y thì dĩ nhiên có
thể uỷ thác việc chung thân cho y. Bằng như thể không thích mà tiểu đệ hãy còn
sống đây thì dĩ nhiên có thể huỷ bỏ điều ước kia.
Khâu Tiểu San nhíu cặp lông mày thủng thẳng nói :
- Còn một điều ta chưa nói .
Tiêu Kĩnh Vu hỏi :
- Điều gì ?
Khâu Tiểu San nói :
- Nếu huỷ bỏ điều ước, có khi y không làm gì ta, nhưng bao nhiêu oán hận y sẽ
trút lên đầu huynh đệ, y nhất quyết liều mạng với huynh đệ đó.
Tiêu Lĩnh Vu khẳng khái đáp :
- Tuy y bản lãnh cao cường, tiểu đệ cũng không sợ y.
Khâu Tiểu San nói :
- Không thể được.
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Tại sao vậy ?
Khâu Tiểu San nói :
- Sau lưng Ngọc Tiêu Lang Quân còn có một lực lượng rất lớn nếu kể cả vị sư
phụ đã truyền võ công cho ta. Người mà hạ sát y thì nhất định bọn kia chẳng để
yên, còn Ngọc Tiêu Lang Quân mà đả thương huynh đệ thì ta nhận thay là một việc
không xứng đáng.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Nếu vì thư thư mà tiểu đệ tan xương nát thịt không đáng tiếc.
Khâu Tiểu San chau mày nói :
- Huynh đệ đừng quên một điều.
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Điều gì ?
Khâu Tiểu San đáp :
- Ta đã ưng chịu lời cầu hôn của Ngọc Tiêu Lang Quân thì sao lại không lấy y
thật sự ?
Tiêu Lĩnh Vu ngơ ngác hồi lâu không hiết nói sao.
Khâu Tiểu San nói :
- Đã thế thì bất tất phải nói nữa...
Nàng biến sắc lạnh lùng nói :
- Những chuyện gì ở trong lòng ta đã nói hết rồi, huynh đệ không có điều chi
đáng nói thì nên chia tay thôi.
Tiêu Lĩnh Vu không ngờ Khâu Tiểu San đột nhiên hạ lệnh trục khách.
Chàng ngơ ngác hỏi :
- Thư thư muốn tiểu đệ đi ngay ư ?
Khâu Tiểu San nói :
- Huynh đệ đã lớn rồi. Nam nữ hữu biệt không nên ở lại đây lâu.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Đã vậy tiểu đệ xin cáo từ.
Rồi chàng chắp tay xá một cái.
Khâu Tiểu San nghiêng mình đáp :
- Miễn cho ta khỏi tiễn chân.
Nàng trở gót đi vào nội thất, Tiêu Lĩnh Vu thấy nàng quyết định đột ngột như
vậy trong lòng lấy rất làm kỳ và đau đớn khôn tả. Bầu máu nóng trong ngực trội lên,
cặp mắt tràn lệ đầm đìa.

Hết
Xác chết loạn giang hồ
Hồi 1
Hồi 2
Hồi 3
Hồi 4
Hồi 5
Hồi 6
Hồi 7
Hồi 8
Hồi 9
Hồi 10
Hồi 11
Hồi 12
Hồi 13
Hồi 14
Hồi 15
Hồi 16
Hồi 17
Hồi 18
Hồi 19
Hồi 20
Hồi 21
Hồi 22
Hồi 23
Hồi 24
Hồi 25
Hồi 26
Hồi 27
Hồi 28
Hồi 29
Hồi 30
Hồi 31
Hồi 32
Hồi 33
Hồi 34
Hồi 35
Hồi 36
Hồi 37
Hồi 38
Hồi 39
Hồi 40
Hồi 41
Hồi 42
Hồi 43
Hồi 44
Hồi 45
Hồi 46
Hồi 47
Hồi 48
Hồi 49
Hồi 50
Hồi 51
Hồi 52
Hồi 53
Hồi 54
Hồi 55
Hồi 56
Hồi 57
Hồi 58
Hồi 59
Hồi 60
Hồi 61
Hồi 62
Hồi 63
Hồi 64
Hồi 65
Hồi 66
Hồi 67
Hồi 68
Hồi 69
Hồi 70
Hồi 71
Hồi 72
Hồi 73
Hồi 74
Hồi 75
Hồi 76
Hồi 77
Hồi 78
Hồi 79
Hồi 80
Hồi 81
Hồi 82
Hồi 82
Hồi 84
Hồi 85
Hồi 86
Hồi 87
Hồi 88
Hồi 89
Hồi 90
Hồi 91
Hồi 92
Hồi 93
Hồi 94
Hồi 95
Hồi 96
Hồi 97
Hồi 98
Hồi 99
Hồi 100
Hồi 101
Hồi 102
Hồi 103
Hồi 104
Hồi 105
Hồi 106
Hồi 107
Hồi 108
Hồi 109
Hồi 110
Hồi 111
Hồi 112
Hồi 113
Hồi 114
Hồi 115
Hồi 116
Hồi 117
Hồi 118
Hồi 119
Hồi 120
Hồi 121
Hồi 122
Hồi 123
Hồi 124
Hồi 125
Hồi 126
Hồi 127
Hồi 128
Hồi 129
Hồi 130
Hồi 131
Hồi 132
Hồi 133
Hồi 134
Hồi 135
Hồi 136
Hồi 137
Hồi 138
Hồi 139
Hồi 140
Hồi 141
Hồi 142
Hồi 143
Hồi 144
Hồi 145
Hồi 146
Hồi 147
Hồi 148
Hồi 149
Hồi 150
Hồi 151
Hồi 152
Hồi 153
Hồi 154
Hồi 155
Hồi 156
Hồi 157
Hồi 158
Hồi 159
Hồi 160
Hồi 161
Hồi 162
Hồi 163
Hồi 164
Hồi 165
Hồi 166
Hồi 167
Hồi 168
Hồi 169
Hồi 170
Hồi 171
Hồi 172
Hồi 173
Hồi 174
Hồi 175
Hồi 176
Hồi 177