watch sexy videos at nza-vids!
Truyện Góp Nhặt Cát Đá ( Thạch Sa Tập )-Truyện thứ 13 - tác giả Muju ( Vô Trú ) Muju ( Vô Trú )

Muju ( Vô Trú )

Truyện thứ 13

Tác giả: Muju ( Vô Trú )

Ðại sư đền Kennin là Mokura _ Im Lặng Sấm Sét , Mokurai có một chú bé hầu cận tên là Toyo . Toyo chỉ mới mười hai tuổi . Toya thấy những đệ tử khác mỗi sáng và chiều vào phòng thầy để thụ giáo tham thiền ( hay là sự chỉ dẫn từng người nhận công án để chận đứng sự lang thang của tâm thức ).
Toyo cũng thích tham thiền .
Mokurai bảo : “ Hãy đợi ít lâu . Con còn nhỏ lắm “. Nhưng chú bé quyết ý , vì thế cuối cùng Mokurai , phải làm vừa lòng chú .
Một buổi chiều , bé Toyo vào giờ riêng , đến cửa phòng tham thiền của Thầy . Chú đánh chuông báo hiệu sự có mặt của mình , chú cuối đầu đảnh lễ ba lần ngoài cửa rồi bước vào phòng im lặng , kính trọng ngồi xuống trước mặt thầy .
Mokurai hỏi : “ Con nghe được âm thanh của hai bà tay vỗ vào nhau . Bây giờ con hãy chỉ cho thầy âm thanh của một bàn tay “ .
Toyo cuối đầu bái chào thầy rồi về phòng riêng của chú để soi xét việc này . Từ trong cửa sổ của phòng chú , chú nghe tiếng nhạc của các geisha xa xa bên ngoài .
“ A ! ta có rồi “, chú reo lên .
Chiều hôm sau , Mokurai bảo chú minh giải âm thanh của một bàn tay . Toyo bắt đầu chơi nhạc của các geisha .
Mokurai bảo :
_ “ Không , không . Cái đó không bao giờ đúng . Ðó không phải là âm thanh của một bàn tay . Con chưa được chi cả “ .
Nghĩ rằng như thế nên chấm dứt nhạc . Toyo dời chổ ở đến một nơi khác . Chu’ lại trầm tư :
_ “ Cái gì có thể là âm thanh của một bàn tay ? “ Chợt chú nghe tiếng róc rách của nước chảy . Chú nghĩ :” Ta được rồi ! “
Khi Toyo gặp thầy , chú bắt chước tiếng róc rách của nước chảy .
Mokurai hỏi :” Cái gì thế ? Ðó là tiếng nước chảy . Không phải âm thanh của một bàn tay . Hãy cố nữa “ .
Vô ích .Toya trầm tư để lắng nghe âm thanh của một bàn tay . Chú nghe tiếng thở dài của gió . Nhưng âm thanh này cũng bị từ chối .
Chú nghe tiếng kêu của chim cú . Âm thanh này cũng lại bị từ chối .
Âm thanh củ một bàn tay không phải là âm thanh của những con châu chấu .
Hơn mười lần Toyo viếng Mokurai với những âm thanh khác nhau . Tất cả đều không phải .
Gần một năm trời Toyo suy tư lung lắm về âm thanh của một bàn tay , có thể là cái gì .
Cuối cùng bé Toyo bước vào dự Thiền định thật sự và siêu việt qua tất cả mọi âm thanh . Sau đó chú giảng giải :
_ “Ta không còn sưu tập nữa vì ta đã đạt được âm thanh không âm thanh “.
Toyo đã chứng ngộ được âm thanh của một bàn tay .



Ðại sư đền Kennin là Mokura _ Im Lặng Sấm Sét , Mokurai có một chú bé hầu cận tên là Toyo . Toyo chỉ mới mười hai tuổi . Toya thấy những đệ tử khác mỗi sáng và chiều vào phòng thầy để thụ giáo tham thiền ( hay là sự chỉ dẫn từng người nhận công án để chận đứng sự lang thang của tâm thức ).

Toyo cũng thích tham thiền .

Mokurai bảo : “ Hãy đợi ít lâu . Con còn nhỏ lắm “. Nhưng chú bé quyết ý , vì thế cuối cùng Mokurai , phải làm vừa lòng chú .

Một buổi chiều , bé Toyo vào giờ riêng , đến cửa phòng tham thiền của Thầy . Chú đánh chuông báo hiệu sự có mặt của mình , chú cuối đầu đảnh lễ ba lần ngoài cửa rồi bước vào phòng im lặng , kính trọng ngồi xuống trước mặt thầy .

Mokurai hỏi : “ Con nghe được âm thanh của hai bà tay vỗ vào nhau . Bây giờ con hãy chỉ cho thầy âm thanh của một bàn tay “ .

Toyo cuối đầu bái chào thầy rồi về phòng riêng của chú để soi xét việc này . Từ trong cửa sổ của phòng chú , chú nghe tiếng nhạc của các geisha xa xa bên ngoài .

“ A ! ta có rồi “, chú reo lên .

Chiều hôm sau , Mokurai bảo chú minh giải âm thanh của một bàn tay . Toyo bắt đầu chơi nhạc của các geisha .

Mokurai bảo :

_ “ Không , không . Cái đó không bao giờ đúng . Ðó không phải là âm thanh của một bàn tay . Con chưa được chi cả “ .

Nghĩ rằng như thế nên chấm dứt nhạc . Toyo dời chổ ở đến một nơi khác . Chu’ lại trầm tư :

_ “ Cái gì có thể là âm thanh của một bàn tay ? “ Chợt chú nghe tiếng róc rách của nước chảy . Chú nghĩ :” Ta được rồi ! “

Khi Toyo gặp thầy , chú bắt chước tiếng róc rách của nước chảy .

Mokurai hỏi :” Cái gì thế ? Ðó là tiếng nước chảy . Không phải âm thanh của một bàn tay . Hãy cố nữa “ .

Vô ích .Toya trầm tư để lắng nghe âm thanh của một bàn tay . Chú nghe tiếng thở dài của gió . Nhưng âm thanh này cũng bị từ chối .

Chú nghe tiếng kêu của chim cú . Âm thanh này cũng lại bị từ chối .

Âm thanh củ một bàn tay không phải là âm thanh của những con châu chấu .

Hơn mười lần Toyo viếng Mokurai với những âm thanh khác nhau . Tất cả đều không phải .

Gần một năm trời Toyo suy tư lung lắm về âm thanh của một bàn tay , có thể là cái gì .
Cuối cùng bé Toyo bước vào dự Thiền định thật sự và siêu việt qua tất cả mọi âm thanh . Sau đó chú giảng giải :

_ “Ta không còn sưu tập nữa vì ta đã đạt được âm thanh không âm thanh “.
Toyo đã chứng ngộ được âm thanh của một bàn tay .
Góp Nhặt Cát Đá ( Thạch Sa Tập )
Lời giới thiệu
Truyện thứ nhất
Truyện thứ Hai
Truyện thứ ba
Truyện thứ Tư
Truyện thứ Năm
Truyện thứ Sáu
Truyện thứ bảy
Truyện thứ Tám
Truyện thứ Chín
Truyện thứ mười
Truyện thứ 11
Truyện thứ 12
Truyện thứ 13
Truyện thứ 14
Truyện thứ 15
Truyện thứ 16
Truyện thứ 17
Truyện thứ 18
Truyện thứ 19
Truyện thứ 20
Truyện thứ 21
Truyện thứ 22
Truyện thứ 23
Truyện thứ 24
Truyện thứ 25
Truyện thứ 25
Truyện thứ 26
Truyện thứ 27
Truyện thứ 28
Truyện thứ 29
Truyện thứ 30
Truyện thứ 31
Truyện thứ 32
Truyện thứ 33
Truyện thứ 34
Truyện thứ 35
Truyện thứ 36
Truyện thứ 37
Truyện thứ 38
Truyện thứ 39
Truyện thứ 40
Truyện thứ 41
Truyện thứ 42
Truyện thứ 43
Truyện thứ 44
Truyện thứ 45
Truyện thứ 46
Truyện thứ 47