watch sexy videos at nza-vids!
Truyện Cài hoa vào quá khứ-Bé bé bằng bông - tác giả Nguyễn khoa Đăng Nguyễn khoa Đăng

Nguyễn khoa Đăng

Bé bé bằng bông

Tác giả: Nguyễn khoa Đăng

Gọi là khu tập thể nhưng thực ra, chỉ là một căn nhà nhỏ, mái rạ, nằm lẻ loi ở cánh đồng, cách nhà ăn một khoảng đất rộng, trồng đủ loại cây tạp nham gọi là "Vườn sinh vật". Vào những ngày hè, chỗ này vắng lặng đến rợn người.

Cùng sống chung với chúng tôi năm ấy có gia đình ông Vỹ- bà Hiền. Ông là hiệu trưởng, còn bà là giáo viên. Hai đứa con, một trai, một gái, khoảng lên 5, lên 2. Do không có nơi gửi trẻ nên mỗi lần đi đâu, ông bà thường phải bỏ chúng vào nhà rồi khoá cửa lại.

Hè năm ấy, giáo viên toàn huyện phải tập trung vào một chỗ để học nhiệm vụ năm học và chuyên môn. Vì thời gian thì dài mà bài học lại ngắn nên chúng tôi thường bị ngồi thảo luận ở tổ (mỗi trường một tổ) nhiều hơn đi nghe giảng ở hội trường. Cái khó của mỗi vị tổ trưởng là điều khiển làm sao cho các buổi họp không vi phạm 8 giờ vàng ngọc trong khi ý kiến phát biểu chỉ được một lúc đã cạn sạch. Tôi không biết các tổ khác họ làm cách nào, chứ tổ tôi, ông Vỹ có một sáng kiến khá độc đáo. ấy là ông bắt mọi người phải thay lời phát biểu bằng một bài hát đơn ca. Ai cũng phải hát, dù giọng khàn khàn vịt đực hoặc rè rè cóng bơ rỉ. Không ngờ sáng kiến ấy lại thành công. Kỳ bình bầu thi đua đợt 1, tổ tôi được tuyên dương thành tích đảm bảo được "tám giờ vàng ngọc".

Chiều hôm ấy khi đi học, tôi nghe thấy tiếng khóc và tiếng van xin não nề của hai đứa bé:

- ứ ừ... đừng khoá cửa ngoài, chuột đuổi con không chạy được.

Tiếng bà Hiền năn nỉ:

- Anh cho em ở nhà với con! Đến lớp cũng chỉ hát nghêu ngao mà thôi.

Và tiếng ông Vỹ quát tháo:

- Cô làm thế thì tôi còn lãnh đạo ai được nữa?

Đúng 1 giờ 30 phút, buổi họp được bắt đầu. Các tổ viên hấp tấp, phờ phạc, có người miệng còn cắm que tăm, có người quần vẫn xắn móng lợn. Chiều nay chương trình làm việc vẫn là tiếp tục hát đơn ca. Theo vần cánh thì lúc này đến lượt bà Hiền phải "nộp mạng". Tôi thấy bà thoáng tái mặt, tay run run:

- Xin các đồng chí tha cho tôi.

Lập tức ầm ầm tiếng phản đối:

- Không được, chúng tôi đình công à.

Tôi nhìn trộm, thấy ông Vỹ cũng vừa trừng mắt nhìn bà Hiền. Bà đành nhăn nhó, cất giọng lào thào "Bé bé bằng bông... hai má hồng hồng...". Chúng tôi nhìn bà, dở khóc, dở cười. Bỗng bà dừng phắt lại. Như có ai bóp chặt lấy cổ. Ngắc ngắc đầu, bà mếu máo:

-Tôi không thể nào hát được. Hai con tôi đang gào khóc khản cổ ở nhà. Với lại tôi có linh tính...

Mọi người im bặt, ông Vỹ thì vẫn còn bực bội ra mặt:

- Thế là cô giết tôi rồi. Chưa biết con tôi chết hay tôi chết đây. Thôi chuyển sang đồng chí khác. à, đến lượt tôi phải không?

Bỗng dưng, ông cười rất tươi, rồi lên giọng ồm ồm khó nhọc: "Kèn tây toe ra tí toe. Kèn tây toe ra tí toét. Ta thổi kèn mồm chẳng kém kèn tây...". Chúng tôi muốn cười mà phải nín.

Chiều hôm ấy, tan buổi "thảo luận", ông Vỹ phải ở lại họp thi đua, tôi thì vì hỏng xe nên về trường chậm hơn mọi người. Vừa tới cổng đã giật mình khi thấy có bốn năm người đang xúm xít làm một việc gì hơi khác thường ở chỗ sân giếng. Tôi vội vứt xe đạp quay lơ rồi lao nhanh đến chỗ đó. Trời ơi, tôi không còn tin vào mắt mình nữa. Một đứa trẻ ướt sũng, trắng nhợt, vừa được lôi từ dưới giếng lên, nằm bất động trên chiếc chiếu cũng ướt sũng.

- Trời, con anh Vỹ!

Tôi hét lên, cũng vừa lúc, sau tiếng động đánh rầm một cái, hai tấm cánh cửa bếp bị bật tung và bà Hiền, quần áo lấm lem, đầu tóc xõa xượi chạy vọt ra. Vừa chạy bà vừa cười khành khạch, vừa múa máy đôi tay: "Bé bé bằng bông... hai má hồng hồng... Hai đứa bé bằng bông của tôi đâu rồi. Hì hì... mẹ phơi chiếu lên miệng giếng có phải làm chỗ ngồi chơi đâu mà các con rủ nhau trèo lên... Hà hà.. Ai giết con tôi? Bé bé bằng bông..."

- Còn một cháu nữa đâu? Tôi hỏi.

- Nó bị nhẹ hơn nên đưa đi cấp cứu rồi! Tiếng ai đó trả lời.

Chờ cho bà Hiền đi khỏi, chúng tôi vội vã bế thốc cháu bé vào gian buồng bỏ không bên cạnh nhà ăn để làm hô hấp nhân tạo, cố vớt vát lấy chút hy vọng cuối cùng. Chúng tôi khoá chặt cửa bên trong lại. Bà Hiền đi được một lúc lại quay về. Vừa đi, vừa hát, vừa cười. Đúng lúc đó có tiếng phanh xe đạp rít và tiếng ông Vỹ từ phiá khu tập thể:

- Lại "Bé bé bằng bông"rồi. Khổ, lúc nãy năn nỉ muốn đứt lưỡi, không thèm hát cho. Bà ơi, các con đâu cả rồi. Đưa cả về đây cho tôi. Tôi có quà cho chúng nó đây, bánh ngọt của Hội đồng thi đua chiêu đãi. Tiêu chuẩn mỗi người hai chiếc. Tôi không dám ăn, dành đem cả về cho các con đây... Tổ ta lại được nhất nữa rồi.

Tôi phải vội vã quay đi, không dám nhìn qua khe cửa nữa. Vì ở đó có bàn tay ông Vỹ đang giơ cao gói bánh lên không trung và có cả khuôn mặt của ông. Nó đang sáng lên một hạnh phúc long lanh, nhức nhối.
Cài hoa vào quá khứ
Giới thiệu
một nét đẹp trong sự nghiệp "Trồng người".
... Những truyện ngắn liên hoàn
Hát quốc ca
Cái chết của con đà điểu
Một kỷ niệm để đời
Lỗ thủng trên áo thầy
Trống suy tưởng
Viết văn bằng phương pháp địa lý
Lại nói về cái bìa vở
Tên... cúng cơm
Vợ tôi nói đúng
Con số 6 viết ngược
Rắn là loài bò
"L" và "N"
Từ một đoạn ống rạ
Trách ai
Xin được mũ ni che tai
Sợi lông chân con ruồi
Chồng là do mình tạo nên
Lời phê
Lời chào cao hơn... tiếng còi!
Thế mà cũng lên mặt báo
Tiếng đế...
Có thể không diễn biến xấu như thế
Nước mắt của nó đấy
Văn... thị trường, các em đừng chấp
Mùa hè trong mùa... Hạ
Nếu không có lá thư của tòa soạn
Nếu không, để đâu cho hết học... "giả"
Vì sao trống trường không đánh được
Sao tôi nỡ làm thế
"Học hè"
Em chưa từng viết những chữ nào như thế
Trường thi bị tấn công
Nó quên hết lời thầy dạy ngày xưa rồi
May mà các em không bảo: "Chán Viên Ghê!
Hai cách đối xử... hai kết quả
Nhà văn Nguyễn Khải và vua hề Sạc lô
Lâng lâng như đang bay
Chuyện xảy ra ở quán cà phê ôm
Châu... củ khoai sọ
Cài hoa vào quá khứ
Dung nữ giáo sư niệm an
Sử ta, sử người
Ngắm quả
Giả vờ đấy
Lời kêu cứu của một cô giáo
Những con đường
Khi thầy giáo tham gia phá án
Ông ấy đâu chỉ tát vào mặt thầy H.
"Vô tri mộc" và "Bất tử kê"
Đừng để diễn lại con số... buồn
Thầy thật... thầy giả
Tên của mỗi người
Tôi là... con dê cụ
Cứu một... "Thần đồng hoang tưởng"
Vì các "thị", các nhà phải co lại
Nổi giận
Tôi sai một, chị sai mười
Giấc mơ đã được giải mã
Đừng để con cháu chúng tôi mơ ước lớn lên được làm nghề đạp xích lô
Thoát chết vì là... chồng cô giáo
Tiên học lễ...
Học bạ là tấm văn bia
Câu chuyện nhỏ lẩy ra từ phim 12A và 4H
Chí Phèo hay AQ?
Nên học thêm ông ở điểm này
Rõ là người tử tế
Người gác cổng trường
Đâu phải chuyện chơi
Vì sao Cu Tý "tè" ra lớp
Còn phải là những cao thủ nữa
Dạy Sử bằng âm thanh của quá khứ
Lại nói về quảng cáo
Xem "tướng" học trò
Cú hắt hơi chết cả bầy heo
Để con người nhẹ nhàng cất cánh
Mừng tới hai lần
Học để... lấy chồng
Hai kỷ niệm vui buồn
Gã hành khất và hai người thầy giáo
Lặp đi lặp lại
Mỗi buộc đủ 5 cái đuôi chuột đây
Tay trái
Giá ai cũng như ông thợ khắc bút ấy
Sự hy sinh vô lý
Đi tết Thầy
Bé bé bằng bông